Trấn cổ Phượng Hoàng

Trấn cổ Phượng Hoàng

Trấn cổ Phượng Hoàng – nơi thời gian ngừng trôi

Phượng Hoàng là tên một cổ trấn tuyệt đẹp của Trung Quốc nằm tại huyện Phượng Hoàng, Châu tự trị người Thổ Gia, người Miêu Tương Tây,  phía Tây tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, men theo chân núi và dọc theo Đà Giang. Cổ trấn Phượng Hoàng gần như còn giữ nguyên nét rêu phong từ nhiều thế kỷ trước mặc cho bao thăng trầm của lịch sử. Địa danh này được bảo tồn rất tốt cả về giá trị lịch sử, văn hóa của dân tộc ít người như Miêu, Hán, Thổ Gia, Hồi trải qua hơn 1300 năm.

Các di tích kiến trúc đặc trưng của nhà Minh và nhà Thanh pha trộn trong các di tích như thành quách, dãy phố,  những ngôi nhà cổ, gia trang, văn miếu, đền chùa. Đoạn bờ sông của của trấn chưa đầy một km có đến 10 cây cầu, một vài cây cầu trong số đó cực kỳ đặc biệt. Ví dụ như Hồng Kiều duyên dáng với kiến trúc cầu có mái che hay một cây cầu gỗ thô sơ bắc qua sông trên những cột đá, kẻo kẹt theo bước chân người qua kẻ lại.

Khung cảnh trấn cổ Phượng Hoàng cho ta cảnh quan như hàng trăm năm trước đây

Đến tham quan tại đây, du khách có thể thấy rất nhiều sinh hoạt đời thường của người dân cổ trấn phảng phất những nét văn hóa từ lâu đời như các cửa hàng nhỏ thêu thùa may vá của người Miêu, gánh hàng rong bán vòng hoa đeo cổ, dây buộc đầu thổ cẩm xinh xắn của người Hán hay những chiếc đèn hoa giấy của người Thổ được bán cho du khách, để họ có thể thắp nến thả theo dòng Đà Giang, gởi gắm các ước vọng tâm linh. Đà Giang là một con sông khá nông với dòng nước trong vắt, rong tảo dày đặc khiến nó có màu xanh lục. Cư dân trấn cổ vẫn giữ thói quen tắm giặt bên bờ sông vào mỗi buổi sáng mặc cho những tiện nghi hiện đại đã có.

Hinh anh dep  - Trấn cổ Phượng Hoàng

Tắm giặt bên sông buổi sáng sớm là nét đặc trưng của trấn cổ Phượng Hoàng

Cổ trấn được bắt đầu xây dựng vào thời nhà Minh vào thế kỷ 14 đạt đến hưng thịnh dưới triều nhà Thanh vào thế kỷ 17. Có gần 200 ngôi nhà cổ, 20 con đường lớn nhỏ, 10 con hẻm lối đi cùng các bức tường, tháp, cổng cổ xưa còn nguyên nét kiến trúc thuở ban đầu cách đây gần 500 năm. Thuở xa xưa, cổ trấn Phượng Hoàng chính là ranh giới  của khu dân cư và vùng hoang vu được thiết lập vào năm 686 sau Công nguyên dưới sự trị vì của nữ hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc, Võ Tắc Thiên vào đời nhà Đường. Đến nhà Minh, cổ trấn mới bắt đầu được xây dựng và mãi cho đến nằm 1715 dưới triều của hoàng đế Khang Hy, các kiến trúc bằng được thay thế bằng đá mới hoàn thiện cổ trấn như ngày nay.

Hinh anh dep - trấn cổ Phượng Hoàng

Do vị trí độc đáo của nó, trấn cổ Phượng Hoàng chưa bao giờ chịu sự tàn phá của chiến tranh hay thiên tai trong hàng trăm năm. Các cuộc khởi nghĩa của người Miêu chống lại người Hán kéo dài từ 1854–1873) vẫn không làm tổn hại đến trấn cổ hay cả trong thế chiến thứ hai, trấn cổ Phượng Hoàng cũng không bị chiếm giữ bởi quân đội Nhật Bản, trấn cổ nhỏ bé này chưa bao giờ bị ném bom và được giải phóng một cách yên bình. Thách thức lớn của trấn cổ đó là quá trình đô thị hóa, tuy vậy mặc cho các vùng quận huyện gần đó bị văn hóa thành thị nuốt chửng, dân cư trấn cổ vẫn lưu giữ các giá trị đặc sắc của mình. Ngày nay trấn cổ Phượng Hoàng đã được tổ chức Unesco công nhận là Di sản văn hóa thế giới và được chính quyền các cấp bảo vệ nghiêm ngặt.

Hinh anh dep - trấn cổ Phượng Hoàng

Theo Wiki

Cuộc khởi nghĩa của dân tộc thiểu số người Miêu tại tỉnh Quý Châu dưới triều Thanh xảy ra từ năm 1854 – 1873, trước đó cũng có những cuộc bạo loạn ngắn vào những năm 1735-1736 và 1795-1806. Đây là một trong những cuộc khởi nghĩa của dân tộc thiểu số Trung Quốc trong thế kỷ 19. Cuộc khởi nghĩa thất bại và bị đàn áp bằng vũ lực quân sự, ước tính thương vong đến 4,9 triệu trên tổng số 7 triệu dân tộc người Miêu vào lúc đó (*ước tính). Cuộc nổi loạn bắt nguồn từ các khiếu kiện và căng thẳng kéo dài giữa người dân tộc Miêu và người Hán liên quan đến quản ký yếu kém, nghèo đói dai dẳng và tranh chấp đất canh tác. Cuộc khởi nghĩa Thái Bình bắt đầu bùng nổ sau lệnh sắc lệnh tăng thuế và các cuộc rút quân của của nhà Thanh ra khỏi khu vực bất ổn. Thuật ngữ “Miêu” ngày nay không chỉ đề cập đến dân tộc Miêu, mà còn được sử dụng rộng rãi trong dân chúng Trung Quốc để đề cập đến nhóm dân tộc ít người, thổ dân, bộ tộc miền núi khác nhau tại tỉnh Quý Châu và các tỉnh Tây Nam Trung Quốc, chiếm 40-60% dân số của tỉnh.
Response code is 400

Comments

comments

Leave a Reply