Những tập tục không táng, điểu táng kỳ lạ tại Trung Quốc

Những tập tục không táng, điểu táng kỳ lạ tại Trung Quốc

“Không táng” – có nghĩa là an táng người chết ở trên không của người Bo. “Điểu táng” là hình thức dùng cơ thể người chết để cho chim ăn của dân tộc Tây Tạng. Tuy khác nhau về cách xử lý các thi thể của người qua đời, nhưng cả hai đều có một điểm chung đó là một tập tục có từ lâu đời và có nguồn gốc tác động từ mội trường sinh sống cũng như văn hóa của một số dân tộc thiểu số tại đất nước Trung Quốc.

Điểu táng tại Tây Tạng.

Trên vùng đất huyền bí Tây Tạng, “Điểu táng” là một cách phổ biến để chôn cất của người dân địa phương khi thân nhân của họ qua đời. Người chết sẽ được đặt trên một vị trí bằng phẳng để tiến hành một nghi thức cầu nguyện được chủ trì bởi các các nhà sư dưới sự chứng kiến của tất cả thành viên trong gia đình, sau đó thi hài sẽ được người ta dùng dao cắt thành từng phần nhỏ và để cho các loài chim săn mồi, đặc biệt là kền kền tiêu thụ. Phần xương sau khi kền kền bỏ lại, sẽ được nghiền nát và trộn với sữa trâu Yak, bột lúa mạch chế biến thành nguồn thực phẩm cho diều hâu hay gia súc.

Người ta cho rằng tập tục này có thể xuất phát từ yếu tố vị trí địa lý của vùng đất Tây Tạng. Việc khan hiếm cây xanh trên vùng đất sa mạc, khiến chuyện đóng một chiếc hòm bằng gỗ là điều không tưởng , hơn nữa thực địa nơi đây có kết cấu quá cứng, rất khó khăn cho việc địa táng thông thường. Một số khác thì cho rằng, đây là cách mà người Tây Tạng thực hiện việc mai táng theo triết lý nhà Phật. Họ tin vào thuyết luân hồi, có nghĩa là sau khi chết linh hồn sẽ được tái sinh ở một hình thức khác, phần cơ thể sẽ trở nên thừa thải, và cách để loài chim xứ lý thi thể là tập tục hòa hợp với thiên nhiên vùng đất Tây Tạng.

Đối với người phương Tây, toàn bộ quá trình này dường như mang tính đầy bạo lực, nhưng thực tế, đây là một cách nhắc nhỡ và giáo dục cộng đồng người Tây Tạng về sự vô thường của cuộc sống. Ngoài ra, tập tục này được thực hiện theo triết lý của Phật giáo,  hào phóng bố thí cho chúng sinh những gì mình có thể để duy trì sự sống.

Tập tục này đã bị cấm từ những năm 1960 Tại trung Quốc, sau đó được cho phép trở lại vào những năm 1980, thời nhà lãnh đạo Mao Trạch Đông bắt đầu thực hiện cuộc cải cách.

Bức ảnh dưới đây được chụp vào ngày 5/4/2013 tại một khu vực gần Tứ Xuyên, Trung Quốc, cho thấy hàng chục con kền kền đang chờ đợi bữa ăn của mình trong khi các nhà sư và thân nhân của người chết đang cầu nguyện trước khi cắt thi hài thành những mảnh nhỏ.

 

Không tán tại Goangxian, Tứ Xuyên.

Không tán là tập tục  mai táng truyền thống của dân tộc thiểu số  người Bo tại miền Nam Trung Quốc. Những chiếc quan tài treo lơ lững bên vách núi hàng thế kỷ từng làm bối rối nhiều nhà nghiên cứu sử học. Chúng được chế tạo từ một thân cây khoét rổng, nguyên gốc mỗi chiếc đều được bảo vệ bằng nắp đồng. Những cổ quan tài mới nhất, được treo cách đây khoảng trên 400 năm vào thời kỳ giữa và sau thời  của nhà Minh (1368 -1644). Có một số cổ quan tài có tuổi trên 2500 năm vào thời Xuân Thu (770  -476 Trước CN), hoặc một số khác có tuổi trên một chút là 1500 năm vào thời nhà Tống (960 – 1270). Không ai hiểu lý do tại sao người dân tộc Bo lại có cách xử lý chôn cất theo cách này. Một người địa phương cho biết “Người ta tin rằng thần linh sẽ dễ tiếp cận với người đã khuất hơn“, cũng có ý kiến khác dể hiểu hơn “Người Bo cho rằng treo ở trên cao sẽ tránh được thú dữ ăn mất xác, và linh hồn của họ sẽ trường tồn vĩnh cữu“.

Thông tin thêm

Năm 1956, người Bo được xác định là chi nhánh của dân tộc thiểu số Yi . Theo những nghiên cứu sử học, người Bo chủ yếu sống tập trung tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc với tổng dân số trên 5000 người. Dân tộc Bo từng bị nhà Minh tàn sát gần như đến người cuối cùng trong lịch sử. Đã có lúc, người ta tưởng người Bo hoàn toàn bị tiệt chủng cho đến khi được phát hiện tồn tại vào thế kỷ trước.

Người Bo sinh sống trên các vùng núi hiểm trở và hầu như không bị đồng hóa bởi các dân tộc khác. Họ hầu như bảo tồn nguyên vẹn văn hóa và lối sống truyền thống của riêng dân tộc mình. Mỗi hộ gia đình người Bo có một cổ quan tài Zuguan (quan tài của tổ tiên) được đục bằng thân cây bạch dương. Trong khi chế tạo, cổ quan tài này đặc biệt không được phép chạm đất vì đây là một điều cấm kỵ. Các nghi lễ thờ cúng tổ tiên hàng năm được cử hành vào buổi sáng ngày 4 thánh Tư (Ngày tinh khiết nhất – âm lịch) hay ngày Tị của tháng Mười. Tuy nhiên với những gia đình nghèo, có khi hai đến ba năm họ mới cử hành nghi lễ một lần.

Comments

comments

Leave a Reply