Nữ “Tarzan” Ấn Độ, người nói ngôn ngữ của loài voi

Nữ “Tarzan” Ấn Độ, người nói ngôn ngữ của loài voi

Nirmala Toppo, cô gái 14 tuổi được xem làm anh hùng của Rourkela, một thành phố công nghiệp nằm trong ban Odisha, Ấn Độ sau khi cô đã dùng khả năng của mình khuyên nhủ một con voi trở về rừng khi nó xâm nhập vào khu dân cư, nơi nhiều người sinh sống.

Cô gái Ấn Độ theo đạo Công giáo hiện đang sống tại Jharkland cho biết mình có khả năng nói chuyện được với loài voi sau khi mẹ cô bị chính chúng giết hại. “Tôi đã quyết định tìm hiểu kỹ thuật để xua chúng đi“. Kỹ thuật mà cô nhắc đến đó là cầu nguyện và nói chuyện với chúng. “Đầu tiên tôi cầu nguyện, sau đó nói chuyện với cả đàn“. Bằng thủ thuật đơn giản này, cô đã giúp chính quyền thành phố Rourkela đối phó với cả một đàn voi xâm nhập vào khu dân cư của thành phố.

Nirmala-Toppo2-550x309

Khi đàn voi tràn vào thành phố, tôi cố gắng xua chúng đi, và cố hết sức để lùa cả đàn vào sân bóng đá tại địa phương, nhưng không thể nào đưa chúng trở lại rừng” – P.K. Dhola, một nhân viên kiểm lâm của chính quyền cho biết. Sau đó ông nhớ lại có một người có khả năng này, đó là một cô gái dân tộc thiểu số sống tại Jharkhand, ông đã gọi cho cha cô gái và họ cùng đến với một số người trong làng.

Nirmala đã không làm cho ông thất vọng. Cô đi cùng đàn voi trong nhiều dặm đường cho đến khi chúng trở lại rừng. Mặc dù cô đã thực hiện điều này vô cùng dễ dàng và hiệu quả, nhưng có không ít người hoài nghi về phương pháp của cô. Họ cho rằng loài voi không thể hiểu ngôn ngữ của người. Tuy nhiên, Nirmala cho biết thứ ngôn ngữ cô sử dụng là tiếng dân tộc thiểu số của làng mình và đàn voi có thể hiểu được cô nói gì.

Có nhiều người cho rằng, không có gì ngạc nhiên về những gì cô gái đã làm, vì ngôi làng của cô đã sống chung cũng đàn voi rừng từ rất lâu và chúng đã quen với ngôn ngữ của dân tộc này. Ngày nay, bất cứ có đàn voi nào xâm nhập khu dân cư, các quan chức lâm nghiệp lại phải nhờ đến cô giúp đỡ và Nirmala luôn thành công trong việc dẫn đàn voi về rừng.

Comments

comments

Leave a Reply